Xem: 48328|Trả lời: 146

[HĐ]Thiên tài bảo bối:Tổng tài không được động vào mẹ ta

[Lấy địa chỉ]

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 14-4-2013 21:18:02 |Hiện toàn bài



Thiên tài bảo bối:Tổng tài không được đụng mẹ ta

Tác giả:Hồng Nhận

CV:Ngocquynh520

Edit:Tieumanulk (vô ảnh) & Dực (trúc lâm sơn trang)

Beta:Tieumanulk

Kết thúc:HE

Thể loại:Hiện đại ngôn tình,hắc bang,cường thủ hào đoạt

Rating:18+


Truyện này sẽ được post nhà Vô Ảnh La Sát & Trúc Lâm Sơn Trang,Film4U



Nội dung


Ban đêm mập mờ,thiên tài bảo bối dùng thanh sắt nhẹ mở ra cánh cửa đã bị đại tổng tài khóa trái,chống nạnh rống giận:

“Đại thúc thúc tà ác!Có gan thì ra đây đấu với ta.

Môi của mẹ ta để cho chú hôn sao?

Quần áo của mẹ ta để chú cởi sao?

Ngực của mẹ ta để chú chạm vào sao?

Mau buông phụ nữ nhà ta ra mau,nếu không ta sẽ đánh chú đấy!”

Khuôn mặt anh tuấn của đại tổng tài Thanh Phong Tuấn thế là tối sầm lại,hắn tại sao sinh ra tiểu ác ma này? Gia môn bất hạnh!

【 Hắn tuyệt đối là một thần thoại,những người khác chẳng qua chỉ phối hợp để tạo nên câu chuyện 】…Tổng tài đeo mặt nạ trong truyền thuyết O_<

“Tối nay. . . . . . Cầu xin tôi  đi!” Thiếu chủ hắc đạo lãnh khốc tà mị cường hôn cô,bá đạo mạnh mẽ không cho cô cơ hội kháng cự!

Đêm đầu tiên,cô trở thành tiền đánh cược biến thành một món đồ chơi của hắn.

Đêm thứ hai,cô bị trúng xuân dược,bị kẻ địch biến thành món quà đặc biệt mang tặng cho hắn.

Đêm thứ ba,cô bị hắn cố ý chuốc say ký vào khế ước bất bình đẳng,từ đó bắt đầu trở thành người giúp việc riêng cho hắn.

Đêm thứ tư,tuyệt vọng phản kháng,cô từ đơn thuần mềm mại trở nên trong trẻo lạnh lùng quyết tuyệt,trong bụng mang thai đứng trước mặt hắn. . . . . .

Viên đạn lạnh như băng xuyên qua tim,cơn đau nhức khiến cô mất đi ý thức cô dường như thấy trong mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh hoảng tuyệt vọng,nhất định cô nhìn nhầm rồi?

Đã từng vô số đêm,hắn và cô trằn trọc triền miên,hàng đêm ân ái nhưng chỉ về thân thể.
Sau khi giả chết sống lại,cô từ mềm yếu trở nên mạnh mẽ tỏa ra lực hút trí mạng,mấy nhân vật lớn,cực phẩm đẹp trai đều muốn độc chiếm cô,mà người nào đó như quỷ Satan lại một lần nữa xuất hiện,ghen tuông cuồng nộ,cưỡng bức đe dọa,tà mị khó hiểu,hết hôn lại ôm cô khiến thiên tài bảo bối nổi giận: “Lưu manh đại thúc!Chú còn dám hôn loạn trên người mẹ ta,cẩn thận ta lấy kéo thiến chú!”

Thiên tài bảo bối tuyên cáo quyền sở hữu mẹ,còn tuyên chiến với cha ruột mình,cô khẽ chớp đôi mắt,ở trong lòng hắn nũng nịu: “Darling,nếu chuyện của con mà cũng không giải quyết được thì về sau đừng đụng vào em!”

P.S:Truyện này sẽ post 3 chương 1 tuần nhé bà con…Thứ 3,5,7….

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 25-4-2013 10:45:28 |Hiện toàn bài
Tiết Tử

Cô trả lời người đàn ông tà mị: “Cút!”

Edit:  Dực

Beta:Tieumanulk


Người đàn ông tuấn mĩ tà mị mạnh mẽ ôm chầm lấy eo cô. Tư thế dán chặt mà lại ngang ngược,cổ họng vừa động giọng trầm thấp dễ nghe  trở nên có chút khàn khàn: ” …môi em thật thơm và ngọt, cơ thể rất mềm mại nhưng kỹ thuật hôn lại như cũ quá non hớt. Chậc chậc, mấy năm nay một chút tiến bộ cũng không có. Để tôi tới dạy em!”

Rõ ràng những lời nói khiến người ta đỏ mặt tim đập nhưng hắn lại nói rất nhẹ nhàng,ánh mắt sâu cười như không cười,thâm thúy khó hiểu nhưng lại khiến người khác đắm chìm trong đó không thể tự thoát ra.

Biết kĩ thuật hôn của cô còn non nớt, điều này lại khiến tâm trạng hắn trở nên rất vui vẻ.

Diệp Vị  Ương đỏ mặt, muốn nhìn rõ đôi mắt của Thanh Phong Tuấn,trong đó thoáng hiện lên một điểm tinh quang giống như  đám lửa đang cháy lan ra đồng cỏ, đủ để chiếu sáng mọi ngõ ngác nơi trái tim của cô, cô nghĩ tới việc tìm hiểu nhưng hắn lại không cho cô cơ hội.

Hắn chạm vào nơi mẫn cảm của cô,dọc theo vành tai khéo léo cảm giác thật  mờ ám.Mơ hồ đem lưỡi ngậm nó lại, trêu chọc, khẽ liếm liếm, thổi một làn hơi nóng khiến cô không nỏi run lên.

Hắn……còn yêu cô không? Dù chỉ là một chút,dù không bằng tình yêu cô dành cho hắn cũng được. Nếu không hắn cũng không thích hôn cô ,chiếm đoạt thân thể cô như thế. Khuôn mặt Diệp Vị Ương ửng hồng lên vì ngại ngùng, đầu óc trở nên hỗn độn, nghĩ đến chuyện đó và hi vọng là như thế

Giống như biết trong lòng cô đang hi vọng điều gì, ánh mắt của Thanh Phong Tuấn trong phút chốc trở nên phức tạp, mi mắt khẽ chớp một cái,rồi như với tình nhân nói ra lời khói tàn khốc nhất “Đến đây đi, đến cầu xin tôi muốn em, cho tôi thấy cơ thể cùng linh hồn em có thể ti tiện tới mức nào.”

Lời nói này khiến Diệp Vị Ương giận đến run người,rồi lại cười, cười run lên, không kiêu ngạo cũng không tự ti, ánh mắt cô lộ ra vẻ quật cường, không biết bởi vì quá mức kích động hay quá mức thất vọng mà khóc thút thít,cô cắn lấy môi anh đào,gằn từng chữ:

“Cút! Tôi đã sớm không còn thuần khiết như tờ giấy trắng năm đó,không rành việc đời,như bình hoa ngu ngốc để anh tùy ý lừa gạt!Anh không có tim, không biết xấu hổ, tôi còn có tự ái của tôi”

Thanh Phong Tuấn nghe xong ngẩn người ra, a, con mèo nhỏ nhu thuần của hắn rốt cục cũng đã giơ vuốt ra rồi hả?

Tròng mắt đã nhòa lệ nhưng vẫn quật cường nhìn hắn, không một chút cúi đầu khuất phục hay chấp nhận! Chậc chậc, không thể không nói…dáng vẻ này của cô quả thực  rất mê người!

Hai mắt hắn híp lại vẻ nguy hiểm,không biến sắc,ánh mắt không chút kiêng kỵ dừng lại ở cổ trắng muốt như ngọc cùng bầu ngực trắng mịn mê người của Diệp Vị Ương, bởi vì cũng vừa tức giận nên sắc mặc cô cũng ửng hồng,kiều diễm ướt át, nhìn vào càng khiến cơ thể hắn thêm căng thẳng,dụng vọng đột nhiên trỗi dậy, môi lưỡi nóng như lửa.

Hắn cúi người hôn cô, giống như thú vương đói khát  đã lâu muốn nuốt cô vào bụng.

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 25-4-2013 19:31:41 |Hiện toàn bài
Chương 1: Lạnh lùng ra lệnh,phòng tắm khách sạn.

Edit:  Dực (Trúc lâm sơn trang)

Beta:Tieumanulk


Một đêm đam mê.

Trong quán bar,nhánh đèn rực rỡ lóe lên,chung quanh âm nhạc JD vang lên đinh tai nhức óc

Trong không khí tràn đầy mùi vị mập mờ mị loạn,trên sàn nhảy nam nữ  điên cuồng lắc eo và mông,điên cuồng dán chặt vào nhau,hết sức điêu luyện.

Các cô gái ăn mặc mát mẻ có phần mị hoặc xen lẫn phóng túng lay động lòng người khiến cho đàn ông không thể kiềm chế được, dùng động tác lả lơi gợi tình khiêu khích,lập tức làm đám đàn ông thở gấp gáp cùng ánh mắt săn mồi nhìn.

Đây là tòa thành đêm xa hoa,với bất cứ kẻ phóng đáng nào thì nơi này cũng là nơi tốt nhất.

Ngay lúc này Dạ Phi Phàm vô cùng anh tuấn xuất hiện,khuôn mặt hắn lạnh lùng cương nghị nhưng anh tuấn đến người khác phải tự giác nín thở.

Hắn mặc Âu phục nhãn hiệu thủ công tư nhân hàng đầu thế giới - Anderson-Sheppard,giống như khuông mẫu người đàn ông thanh tú trên sân khấu,cộng thêm trên người hắn tỏa ra thứ  khí phách lạnh lùng vốn có,dĩ nhiên khiến những người đang điên cuồng trên sàn nhảy cũng phải tự động nhường đường.

Không thèm liếc những người này một cái,Dạ Phi Phàm như vương tử đi vào thang máy tư nhân,tực tiếp tiến vào phòng VIP sang trọng dành cho khách quý của khách sạn.

Đi vào phòng, mở TV tinh thể lỏng mới nhất lên, tiện tay đem điều khiển TV vứt đi, hắn tùy ý  thả mình ngồi trên ghế salon mềm mại,dáng vẻ đó thiếu đi một phần lạnh lùng nhưng lại tăng thêm một phần hấp dẫn.

Đột nhiên,tầm mắt hắn dừng lại trên màn hình TV.

Ở đó đang truyền hình tiếp cuộc thi người mẫu nữ trang phục mùa xuân duyên dáng nhất toàn cầu,trên màn hình TV không biết đã xảy ra chuyện gì,những tiếng hét chói tai không ngừng vang lên.

Nhưng cho dù có là như thế thì Dạ Phi Phàm cũng nhận ra được bóng hình xinh đẹp duyên dáng quen thuộc trong đám người huyên náo —————— liên tục trong  hai năm đạt được danh hiệu Người mẫu Thế giới trong các cuộc thi chung kết——- Diệp Vị Ương!

Đáng chết! Áo khoác trên người cô chính là đồ phương tây! Chuyện gì đã xảy ra khiến cho vẻ mặt cô giống như muốn khóc vậy? Vẻ mặt này………rất khó coi!

Dạ Phi Phàm nhíu mày, không để ý rằng cuộc thi người mẫu còn chưa kết thúc, liền gọi điện cho người đại diện của Diệp Vị Ương, yêu đầu Diệp Vị Ương nghe máy.

Người đại diện của Diệp Vị Ương dường như cũng sợ đại tổng tài lạnh lùng này,không dám chậm trễ  run rẩy đưa điện thoại cho Diệp Vị Ương.

Hắn nghe thấy giọng nghẹn ngào pha chút hoảng hốt của cô ở đầu dây bên kia,Dạ Phi Phàm càng thêm tức giận, lại nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô trên TV, không còn đủ kiên nhẫn,lãnh đạm đến cùng cực ra lệnh “Trong vòng nửa giờ phải lập tức đến  phòng VIP lầu 44 khách sạn Mị Ảnh!”

Nói xong,hắn không đợi cô nói thêm gì  cúp máy,để lại một mình Diệp Vị Ương ở đầu dây bên kia hoàn toàn ngây ngốc! A,người trong lòng cô len lén thầm mến nhiều năm học trưởng kiêm đại tổng tài vẫn chưa từng dịu dàng qua với cô đây!

Bỏ  đi, lời nói của hắn không ai có thể phản bác được, mấy năm nay cô cũng dần dân học được thói quen này.

Vừa đúng lúc Diệp Vị Ương cũng không muốn tiếp tục cuộc thì người mẫu quái quỷ này nữa, đi thì đi thôi, đằng nào cũng là tổng tài gọi đi, sau này cục diện có rối rắm thế nào thì cũng chỉ cần ném cho hắn bảo mọi người xử lý là được rồi.

Nghĩ như vậy,Diệp Vị Ương hít một hơi,cười khổ liếc nhìn cái chân bị trẹo, khập khiễng xoay người lặng lẽ rời đi từ cửa sau.

Hắn chỉ cho cô ba mươi phút để tới nơi,vậy thì cô cũng không dám chậm trễ một phút,bắt đầu từ thời đại học đã nhiều năm rồi nhưng cô vẫn không muốn làm hắn thất vọng, vẫn luôn cố gắng hoàn thành những công việc hắn giao, mặc dù…….giờ phút này chân cô rất đau!

Cùng lúc đó, TV trong khách sạn cũng đã tắt nhưng trong đầu Dạ Phi Phàm vẫn còn luẩn quẩn gương mặt tái nhợt của Diệp Vị Ương, điều này khiến cho hắn không  khỏi phiền não, tháo cà vạt ra, hắn sải bước đi tới phòng tắm…………

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 1-5-2013 10:14:38 |Hiện toàn bài
Chương 2:Chọc giận cô gái khiêu vũ nhiệt tình

Edit:  Dực (Trúc lâm sơn trang}

Beta:Tieumanulk


Dạ Phi Phàm tắm xong tùy ý mặc chiếc áo choàng trắng tinh, đai lưng thắt lỏng buông thõng xuống để lộ ra một phần lồng ngực màu tiểu mạch cường tráng,màu da khỏe mạnh đến mê người.

Nhìn đồng hồ đeo tay,đã quá 15 phút mà Diệp Vị Ương vẫn chưa tới.

Lấy hòm thuốc trong phòng ra đặt ở góc phòng khách.Lúc trước nhìn trên TV thấy sắc mặt cô tái nhợt như vậy,nghe điện thoại giọng nói cũng yếu ớt. Dạ Phi Phàm hoài nghi không biết có phải cô bị thương hay không?

Tiếp đó hắn đem cửa phòng khách mở ra,để khi Diệp Vị Ương đến không cần phải nhấn chuông cửa mà trực tiếp đi vào.

Làm xong những việc được coi là dịu dàng đó nhưng gương mặt lãnh khốc đó vẫn không biến sắc, thật là hành động cùng biểu cảm bất đồng mà. Dạ Phi Phàm lại quay trở lại ngồi trên ghế salon,đem laptop ra giải quyết công việc.

Hiện tại trên sàn nhảy quán bar Mị Ảnh vẫn có một cô gái không ngừng đung đưa cơ thể theo điệu nhạc đinh tai, thân thể trắng nõn lồ lộ ra không khỏi khiến người ta chú ý!

Trong đó,một cô gái rất tức giận,cô mặc một bộ đồ hoa hồng, làn váy ngắn chỉ đủ che chắn phần mông, tóc thẳng uốn cong dài tới thắt lưng,vẻ mặt yêu mị, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều chính là rất phong tình giống như hoa hồng có gai nở rộ.

Mái tóc dài theo điệu nhảy nóng bỏng đong đưa lên xuống,trong phút chốc cô bung tỏa không khí mờ ám khắp quán rượu.

Có vài tên đàn ông lỗ mãng cố gắng tiếp cận cô, kỹ thuật nhảy của cô rất linh động,trơn tuột như rắn, lạnh lùng liếc xéo mấy gã đàn ông tục tằng một cái rồi nhanh chóng chạy về phía thang máy

Mục tiêu tối nay của Hàn Thiên Tuyết cô là…………….Dạ Phi Phàm!

Bọn đàn ông lỗ mãng kia sớm bị Hàn Thiên Tuyết trêu chọc cho cảm thấy khó chịu, thấy cô đi lập tức đuổi theo, lại thấy bốn phía khong biết từ lúc nào lại có rất nhiều vệ sĩ, vừa nhìn đã biết là tới bảo vệ Hàn Thiên Tuyết. Chậc chậc,chỉ sợ thân phận của cô không đơn giản.

Chỉ thấy trong thang máy Hàn Thiên Tuyết nhấn tầng 44,trong thang máy cô  không biết làm gì liền gọi một cuộc điện thoại,đơn giản nói”Tối nay các người cho dù là ai cũng không được tới quấy rầy tôi, nếu không……….đừng nghĩ tới chuyện tìm thêm công việc!”

Điện thoại bên kia cung kính trả lời “Dạ, Hàn tiểu thư, chúc tiểu thư đi chơi vui vẻ!”

Đứng ở cửa phòng Dạ Phi Phàm, Hàn Thiên Tuyết nở một nụ cười phức tạp, không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa vào.

Chậc chậc, phải nói là Dạ Phi Phàm đúng là bức tượng điêu khắc  hoàn mĩ như một thiên thần, trong khoảnh khắc khiến cô không thể rời tầm mắt, tim đập rộn lên.

Người đàn ông này so với mấy năm trước còn đẹp trai hơn! Trầm ổn bên trong lại nhiều hơn một phần khí phách ma mị.

Lúc này Hàn Thiên Tuyết quyết định sẽ khiến cho Dạ Phi Phàm phải quỳ gối dưới tà váy màu thạch lựu của cô.

Cô cố ý đưa bàn tay đã được sơn lại đẩy,cửa phòng nhẹ nhàng khép lại,cũng không có hoàn toàn đóng, chỉ để lại một khe hở nhỏ không bị phát hiện.

Dạ Phi Phàm đang phê duyệt tài liệu, tư thế thong dong ưu nhã không hề thay đổi,vẫn như cũ chăm chú nhìn vào máy tính trên bàn gõ như bay, nhưng khóe miệng hắn lại hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong mê người mà cũng không đường hoàng. Hắn cho rằng………Diệp Vị Ương đã đến.

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 1-5-2013 10:15:16 |Hiện toàn bài
Chương 3: Tối nay………Tôi cùng anh thế nào?

Edit: Dực (Trúc Lâm Sơn Trang)

Beta:Tieumanulk


“A……….Dạ thiếu gia,đã lâu không gặp,tối nay………..tôi và anh  thế nào?” Giọng nói quyết rũ đến tận xương theo sau là Hàn Thiên Tuyết nhẹ nhàng bước vào,cảm giác thật mị hoặc.

Giọng nói này không giống của Diệp Vị Ương,mùi nước hoa khiến Dạ Phi Phàm phải nhíu mày,không phải là Diệp Vị Ương.Mà giọng nói này sao quen tai thê?

Dạ Phi Phàm đang muốn quay đầu lại nhìn,nhưng không để hắn kịp phản ứng,tầm mắt hắn đã bị che lại bởi đôi bàn tay bạch ngọc,giọng nói lại nỉ non bên tai hắn “Đoán xem………..tôi là ai? Năm đó yêu tôi như vậy,sẽ không quên tôi nhanh vậy chứ?” Hàn Thiên Tuyết vừa nói vừa dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng thổi một hơi mập mờ bên tai hắn trêu chọc…….

Nghe giọng nói của cô thêm một lần nữa, Dạ Phi Phàm ngẩn người ra!Trong lòng của hắn thủy chung đấu tranh đuổi mãi mà không được, hình bóng của người con gái đó lại hiện lên trong đầu. Mối tình đầu của hắn – Hàn Thiên Tuyết đã trở lại? Không phải năm đó cô đã bỏ hắn kiên quyết đi nước Pháp hay sao?

Bởi vì Hàn thiên Tuyết vẫn còn tồn tại nên tim hắn mới không thể toàn tâm toàn ý tiếp nhận tình yêu của Diệp Vị Ương

Nhưng năm gần đây,Dạ Phi Phàm biết Diệp Vị Ương có tình cảm với mình,nhưng hắn vẫn không thể xác định được,mối tình cũ có thật sự đã lắng xuông hay vẫn chưa, mù quang chấp nhận một tình cảm khác điều này đối với Diệp Vị Ương là không công bằng.

Vừa nghĩ tới hắn đã thầm mến nha đầu ngốc ngày, a, trên khuôn mặt lãnh khốc của Dạ Phi Phàm chợt có một nụ cười dịu dàng. Ngoài mặt hắn đối với Diệp Vị Ương lạnh lùng,trên thực tế rất thương yêu thậm chí trong công việc hắn cũng âm thầm giúp đỡ, bằng không lúc cô vừa mới xuất hiện thì cuộc sống người mẫu cũng không có thuận lợi được như vậy. Mặc dù hắn cũng không muốn cô bước chân vào nghề này.

Dạ Phi Phàm nghĩ chuyện này đến ngây người, Hàn thiên Tuyết thấy hắn không có phản ứng gì, lần thứ hai gặp mặt không biểu hiện một chút vui mừng, trong lòng mơ hồ có chút tức giận, cô vẫn chưa từ bỏ ý định đem cả cơ thể mềm mại áp sát vào, khuôn ngực mềm mại áp chặt vào phía lưng Dạ Phi Phàm.

Cô run rẩy “Ừm” một tiếng nhưng động tác trêu chọc vẫn không ngừng.”Phi Phàm, mấy năm nay tuy em ở Pháp nhưng ………………..vẫn rất nhớ anh………”

Dạ Phi Phàm không có đẩy cô ra, hắn không muốn bỏ qua cơ hội kiếm chứng tình cảm lần này.

Hắn nghĩ nên thử một chút, hắn muốn quay về đối đãi tốt với Hàn thiên Tuyết một chút để xem hắn có còn động lòng với cô không? Hay vẫn còn dư lại một chút……..yêu?

Không tới thời khắc cuối cùng thì ai có thể biết? Tối nay hắn nhất định phải kiểm chứng chuyện này.

Nếu như vẫn còn yêu, như vậy hắn sẽ yêu thât sâu đậm, thử tha thứ rồi tiếp tục một dạ yêu.

Nếu như không còn yêu nữa,vậy năm đó Hàn Thiên Tuyết mải mê hư vinh mà phản bội hắn,mấy năm nay cô không có quan tâm tới hắn, không chút lưu luyến,hắn có nên khiến cô hối hận rồi cắt đứt quan hệ không.

…………….Đúng vậy, đối với người yêu Dạ Phi Phàm có thể cưng chiều hết mực, nhưng đối với người khác hắn có thể tàn nhẫn máu lạnh đến cực điểm! Bỏ qua, quá khứ đã khiến cho hắn đau khổ, bây giờ nhất định hắn phải đòi lại.

Hàn Thiên Tuyết từ phía sau ghế vòng lại,đứng trước mặt hắn, kiêu căng giơ ngón tay lên nhẹ nhàng lướt qua đai an toàn váy ngắn màu hoa hồng,trong phút chốc sắc xuân hiện ra!

………………………..

P/S:Bắt đầu từ chương này mỗi ngày 1 chap nha các tình yêu… TMN và Dực cùng hợp tác chia chương edit…Nếu đến số chương đúng như  TMN mong muốn chúng tớ sẽ post nhiều hơn.

Nam chính:Thanh Phong Tuấn

Nữ chính: Diệp Vi Ương

Cặp đôi phụ : Dạ Phi Phàm & Hàn Thiên Tuyết

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 1-5-2013 10:15:53 |Hiện toàn bài
Chương 4: Mạnh mẽ yêu em đi!

Edit:  Dực (Trúc Lâm Sơn Trang)

Beta:Tieumanulk


Hàn Thiên Tuyết từ phía sau ghế vòng lại,đứng trước mặt hắn,kiêu căng giơ ngón tay lên nhẹ nhàng lướt qua đai an toàn váy màu hoa hồng, trong phút chốc sắc xuân hiện ra!

Váy tuột đến tận thắt lưng,lộ ra nụ hoa nhỏ nhắn cùng với vòng eo thon nhỏ,chỉ một thoáng sau nội y màu đen viền tơ lụa cũng nửa ẩn nửa hiện……………

Vốn chỉ là bộ váy hoa hồng miễn cưỡng che đi phần mông,mà hiện tại đã bị Hàn Thiên Tuyết to gan cởi ra, khiến cho váy vừa vặn dừng lại ở eo nhỏ, giống như còn ngại chưa đủ để nhạ hỏa, ngay sau đó cô xoay người quấn hai chân lên thắt lưng của Dạ Phi Phàm đang ngồi trên sô pha,vì vậy phía dưới của cô hoàn toàn lộ ra ngoài.

Ánh mắt Dạ Phi Phàm trở nên u ám……………….

Hàn Thiên Tuyết thấy cảnh này thì vô cùng cao hứng giống như được khích lệ,càng rúc vào lòng hắn, ngọ nguậy rồi khẽ ngâm lên nhiệt tình.

Nhưng lúc Dạ Phi Phàm nói chuyện giọng của hắn vẫn tỉnh táo như ngày thường “Biết làm vậy sẽ có hậu quả thế nào không?” Hắn nâng chiếc cằm tuyệt đẹp của cô lên,lạnh lùng cười như chuyện này không liên quan tới mình.

Người con gái trong lồng ngực đã bắt đầu cởi áo choàng tắm rộng thùng thình, dùng đầu lưỡi liếm lên lồng ngực trần trụi của hắn, nghe vậy,cô lại chui vào ngực hắn đôi mắt tràn đầy tình ý dừng lại một chút giống như có chút đau khổ, nhưng một giây sau cô lại cười quyến rũ,chủ động ngẩng đầu hôn lên cằm hắn,giọng nói mập mờ tràn đầy phong tình trả lời hắn ” Em giúp anh cởi áo nới dây lưng rồi! Chẳng lẽ còn chưa rõ ràng hay sao? Anh không thể giúp em cởi bỏ thứ cuối cùng trên người sao? Đêm nay……….em là của anh!”

Dạ Phi Phàm nhìn ánh mắt chờ đợi của cô, liếc mắt nhìn chiếc váy ngắn ở hông của cô, ánh mắt rốt cục cũng có chút kỳ dị.

“Roẹt!”

Cái váy ngắn cũn của cô bị xé  nát, vật che chắn cuối cùng cũng không còn………..

“Thiên Tuyết! Cô nhất định phải trả giá vì hành động này!”Dạ Phi Phàm cúi đầu hôn đồn thời cũng vô tình cảnh cáo.

Mà Hàn Thiên Tuyết chỉ nghe thấy hắn gọi tên mình đã vui sướng vô cùng,trong mắt lại ngấn chút lệ,ôm hắn chặt hơn,khiến hai thân thể thân mật dán chặt lại,cô run rẩy thì thầm ” Yêu em! Tối nay hãy yêu em thật nhiều! Năm đó em ra đi là không đúng, em rất hối hận, bất luận phải trả bằng giá nào em cũng đồng ý, cho nên………mạnh mẽ yêu em đi!”

Ngay lúc ấy,có tiếng mở cửa phòng,Diệp Vị Ương khập khiễng, sắc mặt tái nhợt ngây ngốc đứng ở cửa ra vào.

Diệp Vị Ương cứ ngơ ngác như vậy đứng ở ngưỡng cửa,cửa phòng vẫn như cũ khép hờ, thân hình yêu kiều không chút nào che đậy lộ ra truyền thẳng tới khe cửa.

Xuyên qua khe cửa, cô có thể thấy được một nàm nam nữ cởi hết quần áo.

Bóng lưng Dạ Phi Phàm hoàn mĩ động lòng người,ngồi trên đùi hắn là một cô gái phong tình vạn chủng, hai chân thon dài quấn lấy hông hắn……………

______________Đối với Diệp Vị Ương mà nói, màn này thật quá tàn nhẫn!

Cho tới khi cô run rẩy lên tiếng chất vấn “Các……..các người……..đang làm gì?”

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 2-5-2013 14:59:01 |Hiện toàn bài
Chương 5: Không những cường hôn mà còn là nụ hôn nóng bỏng!

Edit:  Dực (Trúc Lâm Sơn Trang)

Beta:Tieumanulk


Bóng lưng Dạ Phi Phàm hoàn mĩ động lòng người,ngồi trên đùi hắn là một cô gái phong tình vạn chủng,hai chân thon dài quấn lấy hông hắn……………

______________Đối với Diệp Vị Ương mà nói,màn này thật quá tàn nhẫn!

Cho tới khi cô run rẩy lên tiếng chất vấn “Các……..các người……..đang làm gì?”

Ánh mắt của cô khổ sở đau đớn,nhìn Dạ Phi Phàm xoay người lại ánh mắt đó khiến cho hắn cảm giác mình vừa gây nên tội ác tày trời, đáng bị đày xuống địa ngục.

Đáng chết! hắn sao lại có thể quên Diệp Vị Ương sẽ đến? Đáy lòng thoáng có một tia rối rắm hốt hoảng đau thương. Hắn biết,cho dù muốn Hàn Thiên Tuyết phải chịu lấy nhục nhã nhưng cũng không thể khiến Diệp Vị Ương bị tổn thương.

Diệp Vị Ương đơn thuần như thế,thật không may hết lần này đến lần khác để cô bắt gặp cảnh này?

Dạ Phi Phàm muốn đẩy Hàn thiên Tuyết ra,muốn đến an ủi Diệp Vị Ương,nhưng Hàn Thiên Tuyết lại ôm hắn chặt hơn, lạnh lùng khiêu khích Diệp Vị Ương:

“Cô gái,cô còn có thể hỏi chúng tôi đang làm gì sao? Ha ha,lớn như vậy rồi mà đôi mắt còn nhìn không rõ sao? Tôi  cùng mối tình đầu của tôi……..Làm Tình……..! Cho nên,mời cô lập tức rời đi cho! A! Đúng rồi, khi đi nhớ đóng cửa nhé, tôi không nghĩ đêm nay lại có khách không mời tới quấy rầy! Đi thong thả! Không tiễn!”

Lời này vừa nói ra,thân thể Diệp Vị Ương càng thêm bất ổn, cả người dựa vào khung cửa như muốn ngã,mối tình đầu?

Cô vẫn biết trong lòng Dạ Phi Phàm vẫn luôn hướng tới một người, nghe nói người đó đã đi Pháp, bây giờ đã trở về rồi sao?Là cô gái xinh đẹp gây sự này sao?

Mắt thấy nước mắt Diệp Vị Ương chảy xuống,Dạ Phi Phàm lãnh khốc cau mày,trong mắt hiện lên sự hung ác,trợn mắt nhìn Hàn Thiên Tuyết một cái, ý bảo cô tốt nhất nên rời khỏi người hắn,hơn nữa phải câm miệng lại! Nếu Hàn Thiên Tuyết nói thêm một lời nào nữa, hắn không dám chắc rằng chính mình sẽ làm ra chuyện gì nữa!

Nhưng………………

Hàn Thiên Tuyết vẫn ngang ngược,cô dùng cách ngược lại,không sợ chết mà hôn lên môi Dạ Phi Phàm, khiến hắn không thể mở miệng giải thích.

Mà ở góc độ của Diệp vị Ương nhìn qua, tư thế của họ không giống như cường hôn, mà giống như hai bên cùng hưởng thụ nụ hôn nóng bỏng!

Bi thương trong lòng đè nén khiến cô không thể nào hô hấp, cố nuốt nước mắt chảy ngược vào trong,cô rưng rưng chỉ trích:

“Dạ Phi Phàm! Dạ đại tổng tài! Anh điên rồi! Tối hôm nay là anh cố ý gọi điện thoại để tôi tới thưởng thức màn này đúng không? Mấy năm nay nhất định anh rất chán ghét việc tôi cứ quấn lấy anh có phải không? Coi như muốn tôi đau lòng thì có thể nói thẳng ra, tại sao nhất định phải dùng cách nhẫn tâm này?Cố tình cùng người yêu cũ ân ái trước mặt tôi? À không,trên giường đùa giỡn, anh cảm thấy rất thú vị sao? Anh không cảm thấy anh rất quá đáng sao? Thế nhưng………..hahahahahahahaha, hiện tại tôi tuyên bố cho anh biết……………Anh đã thành công! Tôi đối với anh………không còn thương yêu nữa! Về sau anh là tổng tài cao cao tại thượng, tôi là người mẫu nhỏ bé, trừ công việc ra chúng ta là người xa lạ, hẹn gặp lại! Các người…….tiếp tục đi!”

Nhìn Diệp Vị Ương lập tức rời đi,Dạ Phi Phàm càng thêm tức giận,không thương tiếc đẩy Hàn Thiên Tuyết sang  một bên,thoát khỏi nụ hôn của cô ta, lạnh lùng nói ” Đợi đã……Diệp Vị Ương! Cô biết vừa rồi cô nói gì không? Cô xác định không hối hận chứ?”

_______-Hắn rõ ràng muốn giữ cô lại, nhưng vụng về thế nào lại thành chất vấn!

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 5-5-2013 18:17:14 |Hiện toàn bài
Chương 6:Cuồng nộ hôn

Edit + Beta : Tieumanulk


Nhìn Diệp Vị Ương xoay người muốn rời đi,Dạ Phi Phàm càng thêm tức giận,hắn không chút thương tiếc thoát khỏi nụ hôn gò bó đẩy Hàn Thiên Tuyết sang một bên,lạnh giọng nói: “Chờ một chút…! Diệp Vị Ương,cô biết mới vừa rồi mình nói gì không?Cô xác định cô không hối hận?”

——— Hắn rõ ràng muốn giữ người lại vụng về  biến thành chất vấn.

Bước chân lảo đảo của Diệp Vị Ương dừng lại,tư thế có chút cứng ngắc,hít sâu một hơi,lau qua loa nước mắt trên mặt,cũng lạnh giọng đáp trả: “Dạ tổng tài,tôi tin mắt mình thấy được gì.Cho nên. . . . . . Tôi không hối hận.”

“Tốt,rất tốt! Không sai,tôi đúng muốn chơi phụ nữ trước mặt cô,như cô thấy!Cô. . . . . . Cút đi!” Nói xong hắn tràn ngập thất vọng cùng tức giận không thể phát tiết,hắn lần nữa kéo lấy Hàn Thiên tuyết ngã trên ghế salon lên,tàn bạo hôn như muốn xé rách cô.

Hắn không hiểu,tại sao ngay cả Diệp Vị Ương khôn ngoan hiền thục cũng không nghe lời hắn,hoài nghi hắn,không tin hắn,thậm chí muốn rời khỏi hắn?Tại sao trong cuộc đời hắn xuất hiện một người đặc biệt hắn muốn quý trọng lại không giữ được?

Hắn thật sai rồi sao? Nhưng khi nhìn thấy trên người Diệp Vị Ương khoác áo vest của người đàn ông khác,hắn vô cùng giận,đố kị sắp phát điên!Căn bản không thể tỉnh táo như bình thường.

Diệp Vị Ương biết rõ hắn không thích cô đến gần bất kỳ người đàn ông khác,biết rõ hắn hi vọng cô làm thư ký riêng của mình,biết rõ hắn vô cùng ghét cô đi làm người mẫu,nhưng vì nguyện vọng mẹ cô,cô vẫn cố chấp dùng thân phận người mẫu xuất hiện trước mặt công chúng!

Cô thật yêu hắn sao? Không thấy được tình yêu của hắn?Hoặc chỉ lợi dụng hắn thôi,lợi dụng quyền thế cùng địa vị của,lợi dụng hắn thỉnh thoảng thỏa hiệp,bò lên đứng vị trí đầu trong giới người mẫu hiện nay!

Đúng vậy,nhất định là vậy,trên thế giới này không có tình yêu vĩnh hằng thuần khiết,tất cả đều xây dựng trên lợi dụng và tổn thương? Tất cả phụ nữ đều là dạng thay lòng giống mẹ hắn,bỏ rơi chồng cùng con trai,những người đều không thể tin!

Dạ Phi Phàm điền cuồng hôn Hàn Thiên Tuyết,mà Diệp Vị Ương không để ý vết thương ở chân khổ sở rời khỏi. . . . . .

Sau khi Diệp Vị Ương khóc rời đi,Hàn Thiên Tuyết bị Dạ Phi Phàm hoàn toàn mất khống chế hôn thiếu chút nữa ngất đi,hắn ôm cô thật chặt như muốn bẽ gãy xương cốt của cô.Đây chính là trừng phạt cùng phát tiết ? Không mang theo chút dịu dàng.

Nhưng bất luận hắn tàn bạo hơn nữa,cô vẫn hiểu mục đích tối nay của mình,cô tuyệt đối không lùi bước,cô phải quyết tâm vãn hồi tình yêu của mình!

Bởi vì cảm thấy Dạ Phi Phàm đặc biệt quan tâm Diệp Vị Ương,quen biết nhiều năm có nhiều chuyện đã từ từ thay đổi,cô Hàn Thiên tuyết không còn là duy nhất của hắn,hắn cũng không bao giờ nuông chiều cô,mãi mãi đợi cô,cho nên cô muốn vãn hồi tất cả,muốn giao ra thân thể của mình.

“Cô cũng mặc quần áo tử tế rồi cút cho tôi!” Dạ Phi Phàm đột nhiên dừng lại tất cả động tác,lạnh lùng đuổi cô đi.

Không,cô không đi.

Đến nước Pháp mấy năm nay cô vô cùng hối hận,nếu như không phải giúp đỡ người bạn thần bí cô đã sớm trở lại,cô. . . . . . rất nhớ hắn.

“. . . . . . Phi Phàm,anh sao vậy?” Cô gượng cười nhìn gương mặt hắn đột nhiên tối sầm.

Dạ Phi Phàm mím chặt môi mỏng,ánh mắt càng ngày càng lãnh khốc.Hàn Thiên Tuyết quen biết hắn nhiều năm,vẫn không cách nào đối mặt khí thế mạnh mẽ của hắn làm bộ như không có gì xảy ra.Khi nhìn kỹ hắn cô không tự chủ cảm thấykhẩn trương.

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 5-5-2013 18:17:41 |Hiện toàn bài
Chương 7: Cắn cô,anh nhẹ một chút. . . . . .

Edit + Beta : Tieumanulk


Dạ Phi Phàm mím chặt môi mỏng,ánh mắt càng ngày càng lãnh khốc.Hàn Thiên Tuyết quen biết hắn nhiều năm,vẫn không cách nào đối mặt khí thế mạnh mẽ của hắn làm bộ như không có gì xảy ra.Khi nhìn kỹ hắn cô không tự chủ cảm thấy khẩn trương.

Cô thấp thỏm bất an,ánh mắt thận trọng ngược lại rất giống giống Diệp Vị Ương.Thời điểm Diệp Vị Ương ở trước mặt Dạ Phi phàm luôn cố gắng làm việc tốt nhất,chỉ sợ hắn không vui không hài lòng không để ý tới cô,cho nên nhìn ánh mắt này Dạ Phi Phàm cảm thấy quen thuộc.

Rõ ràng cô gái xinh đẹp trước mắt là Hàn Thiên Tuyết nhưng trong mắt Dạ Phi Phàm lại biến ảo thành bóng hình xinh đẹp Diệp Vị Ương,sự thật ra sao chính hắn là người rõ nhất..

Thấy ánh mắt phức tạp của Dạ Phi Phàm vẫn đang nhìn mình,ánh mắt thâm thúy đó khiến Hàn Thiên Tuyết lớn mật,dứt khoát một lần nữa giạng chân trên người hắn,khẽ lắc mông cọ sát hắn,nhưng lần này cô không dám nói nữa lời,chỉ cắn môi hừ nhẹ mong đợi nhìn hắn.

“A,câu dẫn tôi sao? Được,cô đã buông thả không đợi nổi đến lên giường của tôi,sẽ theo mong muốn của cô!” Hắn cười lạnh lẽo,nắm chặt cằm cô,không chút thương tiếc nói.

Bị hắn đánh giá phóng túng,Hàn Thiên Tuyết trong lòng đau nhói nhưng quật cường dán chặt vào hắn,kiên định nói: “Đến đây đi,em muốn anh tiến vào em! Em muốn anh. . . . . . mạnh mẽ xé rách em!”

Ánh mắt của Dạ Phi Phàm trong lúc cô không ngừng lặp lời nói  con ngươi trong trẻo lạnh lùng mà đen bóng chuyển thành giông bão,hắn không có khúc dạo đầu trực tiếp hướng phía trước đâm vào người cô! Thật sâu. . . . . . Tiến vào cô!

“A. . . . . .” Hàn Thiên Tuyết đau hét lên một tiếng,không ngờ hắn trực tiếp vọt vào!Bàn tay giữ eo cô bóp một cái,bấm vào người,để cô dựa lên mặt ghế sôpha,một tay khác để sau ót của cô,dễ dàng giữ chặt cả người cô,sau đó nghiêng đầu cắn một cái lên đầu vai trắng nõn,cô chỉ kịp hừ một tiếng,mặc hắn xỏ xuyên . . . . . . Thật tàn nhẫn. . . . . .

“Lần đầu tiên? Lần đầu tiên của em?” Dạ Phi Phàm kinh ngạc dùng giọng khàn khàn hỏi,tâm trạng không biết vui hay buồn,hắn cho rằng cô đã sớm. . . . . .

Hàn Thiên Tuyết rốt cuộc không cố kiên cường nữa,nước mắt của cô rốt cuộc không thể ức chế chảy xuống,cô nói tiếp lời hắn: “A,Đúng vậy,lần đầu tiên của em! Cũng khó trách anh. . . . . . kinh ngạc,kể từ em rời khỏi anh,anh cho rằng em rất bẩn,rất truy lạc,nhưng . . . . . . em giữ thân trong sạch này về tìm anh,sạch sẽ như lúc ban đầu,không có phản bội anh. . . . . . Phi Phàm. . . . . . Phi Phàm. . . . . .”

Lời gợi tình xúc động của cô làm Dạ Phi phàm ngắn ngủi lạc mất phương hướng,dù sao cũng là cô gái hắn từng yêu tận xương tủy,sâu trong lòng luôn có một phần hình ảnh của cô.

Hàn Thiên Tuyết đương nhiên không chịu bỏ qua cơ hội này,cô đau nhưng vẫn dùng hết tất cả lực rên rỉ, uyển chuyển yêu mị,triền miên tận xương.

“A! Ừ. . . . . . đừng! A,Phi Phàm anh nhẹ một chút. . . . . . A. . . . . . Đêm vẫn còn rất dài . . . . . .”

276

Bài

26

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

F$D
7710
Đăng lúc 7-5-2013 15:43:47 |Hiện toàn bài
Chương 8:  Dục niệm chi hỏa

Edit + Beta : Tieumanulk


“A! Ừ. . . . . . đừng! A,Phi Phàm anh nhẹ một chút. . . . . . A. . . . . . Đêm vẫn còn rất dài đấy. . . . . .”

Cô thở gấp khước từ người đàn ông lãnh khốc tuấn mỹ như thiên thần trước mặt,tham muốn ập đến đôi tay ôm thật chặc thân thể hắn không muốn rời đi nửa phần.

Cô to gan đem mặt dán chặt lên ngực đối phương,vừa khẽ liếm trêu chọc vừa rên rĩ thành tiếng như muốn thiêu đốt chính cô! Như muốn dùng cả người cô thiêu đốt dục hỏa trong người hắn!

Màn đêm phủ xuống,cuối cùng Hàn Thiên Tuyết mồ hôi dầm dề nằm trong ngực Dạ Phi Phàm mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Hắn không nghĩ đến Hàn Thiên tuyết nhiệt tình tính khí bốc đồng vậy mà giữ thân thể trong sạch mấy năm qua giành cho hắn,nói không chút cảm động là tuyệt đối gạt người.

Chuyện đi tới tình trạng hôm nay,tổn thương Diệp Vị Ương rồi lại không biết sau này đối mặt Hàn Thiên tuyết thế nào,nếu như người phụ nữ trong ngực không phải loại không chịu nỗi như hắn nghĩ,vẫn sạch sẽ,hắn có thể trêu đùa xong rồi vứt bỏ sao? Hành động này khác gì cầm thú?

Nếu như Hàn Thiên Tuyết tồi tệ,hắn so với cô càng tệ hơn,nhưng nếu như cô vẫn tốt đẹp,hắn ngược lại không biết nên làm thế nào.

Dạ Phi phàm phiền muộn nhìn hộp thuốc đặt trong góc phòng khách,đó là chuẩn bị xử lý vết thương cho Diệp Vị Ương,nhưng cô lại bị hắn chọc tức rơi nước mắt chạy đi.Cô không tin hắn,còn hắn cũng vì vậy hoài nghi tình yêu cô dành cho hắn là sâu hay cạn là thật hay giả?

Tự giễu nhìn Hàn Thiên Tuyết mệt mỏi ngủ say bên cạnh,Dạ Phi Phàm ý thức được hắn quả thật tổn thương Diệp Vị Ương,cho nên nghĩ lại hắn có tư cách gì chất vấn cô đây?

Cô khóc rời đi,sắc mặt rất tái nhợt rõ ràng yêu hắn bao nhiêu,điểm này hắn vừa rồi quá tức giận mới không thấy.

Đau lòng. Rối rắm.Mâu thuẫn.Phiền muộn.

Đêm khuya,Dạ Phi Phàm lòng tĩnh lặng như đêm tối,không có một tia ánh sáng.

Diệp Vị Ương không để ý vết thương ở chân,bằng tốc độ nhanh nhất lao ra quán bar Mị Ảnh,trong đêm tối lạnh lẽo cô ôm chặt áo vest của người đàn ông xa lạ nhưng vẫn cảm thấy lạnh.

Giờ phút này dáng vẻ cô có chút chật vật.Mái tóc dài đen nhánh bị gió thổi có chút xốc xếch,mắt khóc đến có hơi sưng hồng,sắc mặt có chút tái nhợt,bước chân có chút không ổn định.

Không muốn nén lại đây dù chỉ một giây,cô chui vào xe thể thao,dùng cái chân không bị thương nhấn mạnh chân ga tốc hành vọt đi.

Cô cũng không biết rốt cuộc mình muốn đi đâu,với lại hôm nay đi làm người mẫu thời trang thất bại,cô tuyệt không muốn về nhà đối mặt gương mặt thất vọng của mẹ.

Nhức đầu,chân lại đau,lòng đau hơn.Dạ Phi Phàm tại sao có thể thân thiết với người phụ nữ khác trước mặt cô!

Được rồi,bất luận đi nơi nào cũng được tốt nhất lái xe đến một nơi thật xa,tìm một nơi không có người để xoa dịu vết thương.

Diệp Vị Ương mạnh mẽ đâm tới,dùng tốc độ đua xe chạy hồi lâu cho đến xe hư mới thôi.

Xe cũng không mở được nữa.Diệp Vị Ương chán nản xuống xe,lúc này mới phát hiện cô lái xe đến một địa phương vô cùng vắng vẻ!

Ack,không phải gặp trúng người xấu chứ?

Người đang gặp xui xẻo tùy tiện nói một câu xui xẻo cũng sẽ linh nghiệm,Diệp Vị Ương sâu sắc cảm nhận được điểm này.

Mới mấy phút mà thôi,đường phố vốn âm u vắng vẻ đột nhiên xuất hiện một đám lưu manh cầm dao,cười nhạo bỉ ổi đi về phía cô. . . . . .
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Bản Mobile|Film4U Inc.

GMT+7, 25-7-2014 20:37

Powered by Discuz!

© 2001-2012 Comsenz Inc. 

Lên trên